Nếu như lăng mộ Taj Mahal được nhiều người biết tới như là biểu tượng về tình yêu vĩnh cửu, thì lăng mộ của hoàng đế Humayun là công trình tiêu biểu nhất cho phong cách Mughal vang danh thế giới và cũng là nguồn cảm hứng để có Taj Mahal nổi tiếng nói trên.

 Hoàng đế Humayun là người kế vị ngai vàng hoàng đế Mughal đầu tiên (Babur). Ở tuổi 23, ông chưa ý thức được ngôi vị của mình nên sa đà vào tửu sắc. Do đó 3 người em trai đã cấu kết với quý tộc Sher Shah (người Afghanistan) để tranh đoạt quyền bính. Họ tấn công nhà vua từ phía Đông và từng bước hình thành nhà Sur khiến Humayun phải bỏ trốn sang Ba Tư. Trong 15 năm lưu vong, Humayun tiếp cận với nghề thủ công tinh xảo của các nghệ nhân Safavid.

 Được Ba Tư hộ trợ, Humayun giành lại ngai vàng vào năm 1556. Tuy nhiên, định mệnh chỉ cho ông tại vị 6 tháng rồi qua đời.

 Kiến ​​trúc sư Mirak Mirza Ghiyas đến từ thành phố Heart (Tây Bắc Afghanistan) được Hoàng hậu Hamida Baba Begum giao phó xây dựng lăng mộ Humayun. Công trình lăng mộ nhà vườn đầu tiên trong lịch sử có sự pha trộn các yếu tố Ba Tư và Mughal, hình thành kiến trúc Mughal nổi tiếng sau này.

 Lăng mộ được xây dựng dựa theo những quy tắc nghiêm ngặt trong hình học Hồi giáo với điểm nhấn là con số 8. Công trình cao 47 m, gồm 2 tầng, mái vòm trên cùng cao 8 m được lát bằng đá cẩm thạch trắng, phần còn lại sử dụng đá sa thạch đỏ. Lăng mộ hoàn thành sau 7 năm xây dựng và 16 năm kể từ ngày Humayun qua đời. Khu vườn rộng lớn bao quanh được các hào nước phân chia thành 4 khu vực. 

 Khi thủ phủ Mughal chuyển từ Delhi tới Agra, lăng mộ Humayun dần trở thành hoang phế. 

 Năm 1993, lăng mộ Humayun được UNESCO công nhận là Di sản văn hóa thế giới. Quỹ Aga Khan Trust for Culture đã tài trợ phục hồi lại nguyên trạng Lăng mộ. Từ tháng 9/2013 lăng mộ Humayun đã mở cửa đón khách.